Chào mừng quý vị đến với website của ...

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

A

CÁC BÀI VĂN HAY ( VĂN 9 )

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: St
Người gửi: Võ Ẩn (trang riêng)
Ngày gửi: 23h:25' 07-05-2012
Dung lượng: 233.5 KB
Số lượt tải: 143
Số lượt thích: 0 người
CÁC BÀI VĂN HAY TRONG CHƯƠNG TRÌNH VĂN 9
( PHÂN TÍCH THƠ VIỆT NAM HIỆN ĐẠI )

Phân tích bài thơ : VIẾNG LĂNG BÁC (Viễn Phương)
Trong chương trình ngữ văn trung học cơ sở, em được đọc và học một số bài thơ rất hay viết về Bác Hồ kính yêu của dân tộc . Nhưng có lẽ bài thơ gây cho em ấn tượng nhất, xúc động nhất là bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương. Bài thơ viết về Bác, sau khi Bác đã đi xa. Bằng tình cảm thành kính và bao nhiêu năm mong mỏi nay bỗng bật dậy trào dâng và được thể hiện trong những vần thơ vô cùng sâu sắc. ( dẫn cả bài thơ )
Bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương thể hiện niềm xúc động, thiêng liêng thành kính, lòng biết ơn và tự hào pha lẫn nỗi xót đau khi tác giả từ miền Nam ra viếng lăng Bác. Bài thơ gọn chỉ có 4 khổ, 16 dòng nhưng đã kết hợp giữa miêu tả và biểu hiện cảm xúc tâm trạng.
Mở đầu bài thơ tác giả viết:
“ Con ở miền nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng .”
Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác, câu thơ mở đầu ngắn gọn như một lời thông báo nhưng lại gợi ra rất nhiều điều: có thể nghĩ đó là tâm trạng xúc động của một người từ chiến trường miền Nam sau bao năm mong mỏi bây giờ mới được ra viếng Bác. Câu thơ vừa ấm áp tình người với cách xưng hô thân mật Con – Bác. bởi tất cả chúng ta đều là những người con của Bác. “ Người là Cha là Bác là Anh - Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ .” Nhà thơ đã tạo nên một không khí ấm áp, gần gũi, thân thiết .
Hòa vào dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác, Viễn Phương có dịp quan sát khung cảnh xung quanh lăng Người. Hình ảnh đầu tiên mà tác giả thấy được và cũng là ấn tượng đậm nét về cảnh quan quanh lăng Bác là hàng tre . Cây tre từ bao đời là hình ảnh thân thuộc của đất nước Việt Nam. Nhắc đến tre ta lại nghỉ về đất nước, về dân tộc Việt Nam với bao đức tính cao quí. tre anh hùng trong chiến đấu, tre yêu thương giúp đỡ dân tộc, tre hi sinh cho thế hệ mai sau. và tre cũng rất kiên cường, bât khuất.
Nòi tre đâu chịu mọc cong
Chưa lên đã nhọn như chông lạ thừơng”
Có thể nói cây tre Việt Nam là biểu tượng sức sống biền bỉ , kiên cường của dân tộc Việt Nam bão táp mưa sa đứng thẳng hàng . Mặc cho bão táp mưa sa tre vẫn thanh thản bình yên đúng đó thẳng hàng như những vệ binh đứng gác bảo vệ lăng Người .
Theo đoàn người vào lăng viếng Bác nhà thơ đã cảm nhận được .
“ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ .”
Mặt trời ngày ngày đi qua trên lăng là hình ảnh thực : mặt trời của đất , nguồn ánh sáng lớn nhất , rực rỡ nhất và vĩnh viễn trên thế gian . Mặt trời trong lăng rất đỏ là một hình ảnh ẩn dụ , nhà thơ muốn nói Bác Hồ chúng ta là mặt trời . Mặt trời đỏ chiếu sáng con đường chúng ta đang đi bằng sự nghiệp vĩ đại của người . Có phải chăng đây là niềm tôn kính của nhà thơ , cũng là của nhân dân đối với Bác , vừa là lời ca ngợi sự vĩ đại của Bác chúng ta.
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân .
Hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác được tác giả ví như những tràng hoa dâng lên Bác . Cách so sánh ngầm này vừa thích hợp vừa mới lạ , diễn tả được tình cảm thương nhớ , tôn kính của nhân dân đối với Bác.
Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vần trăng sáng diệu hiền .
Hai câu thơ bộc lộ cảm xúc và suy nghĩ của nhà thơ khi vào trong lăng thăm Bác. Bác nằm trong lăng giấc ngủ bình yên giữa một vùng trăng sáng diệu hiền nhè nhẹ. Anh sáng ấy từ nơi Bác tỏa ra tưởng chừng như không khí thanh tĩnh ngưng kết cả thời gian và không gian ở bên trong lăng Người. Có thể nói bằng hình ảnh “Vầng trăng sáng diu hiền” nhà thơ muốn tạo ra môt hình ảnh vũ trụ để ví với Bác. Người có lúc như mặt trời ấm áp, có lúc diu hiền như ánh trăng rằm và cũng có lúc Bác là trời xanh yên ả. Hình ảnh ẩn dụ như để nói cái trường tồn vĩnh hằng không bao giờ mất của Bác.
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim.
Những cái mênh mông bao la của vũ trụ được tác giả ví như cái bao la rộng
 
Gửi ý kiến

DOC BAO